“Mỗi con người đều sống vớithế giới hiện hữu,
với những nhu cầu hiện hữu, với nhữnghoạt động hiện hữu.
Điều đó do tính sinh học và tính xã hội củacon người qui
định. Không ai có thể sống mà không thỏa mãn được nhữngnhu cầu
sinh học và xã hội của mình. Nói như Marx, ăn, mặc, ở, đilại,
giao tiếp... là những nhu cầu đầu tiên mà con người phải
thỏamãn. Toàn bộ đời sống hiện hữu của con người đều
có nguồn gốctừ động vật (cả tính sinh học lẫn tính xã hội,
tính quần thể), vànhiều lắm cũng chỉ là nhân (hay kéo dài)
những năng lực động vậtlên”
“Cái thiêng
liêng là một trongnhững cái không thể nhận biết bằng lý trí.
Vì một khi đã nhận biếtđược một đối tượng thiêng liêng bằng
lý trí (bằng khám phá và kiểmnghiệm khoa học), thì nó không
còn là thiêng liêng nữa. Cũng có thểnói như vậy về chân, mỹ,
thiện. Người ta bao giờ cũng hướng tớinhững cái đó, nhưng không
bao giờ có thể đạt tới ở mức cuối cùng.Tất cả những gì là
thiêng liêng, là cao cả bao giờ cũng vẫy gọi conngười, làm cho
nó luôn luôn tự vượt mình, hướng tới cái cao hơn(hướng thượng),
hướng tới cái siêu việt, tới trạng thái chân hơn,mỹ hơn, thiện hơn. Xu hướng ấy của con người tạo ra mộtmặt cơ bản của đời sống con người: đờisống tâm linh”.
“Cái
làm cho con ngườikhác về căn bản, về chất, với động vật
chính là ở chỗ con người,ngoài đời sống hiện hữu ra, còn có
đời sống tâm linh của nó”
“Đời sống hiện hữu cùng vớiđời sống tâm linh hợp thành bản thể của con người”.
“Xét
về mặt bản thể luận, conngười sinh ra với những mâu thuẫnnội
tại của nó, và toàn bộ đời sống của một cá nhân hay củamột
cộng đồng đều là sự giải quyết vô cùng tận những mâu thuẫn
ấy.
Thứ nhất, con người sinh ra như một thực thể
hữu hạn giống như mọi sinh vật khác, nhưngkhác với những sinh
vật khác nó luôn luôn hướng tới sự vô hạn. Không một người nào
bằng lòng vớitính hữu hạn của đời sống con người. Ai cũng
muốn kéo dài sự sốngcủa mình thành ra vô hạn, ngay cả sau khi
không còn sống nữa. Hướngtới tính vô hạn, tính bất tử làmột
thiên hướng bản thể của con người. Sự chôn cất đồng loại,
sựthờ cúng tổ tiên... là những biểu hiện cố hữu của thiên
hướng đó.
Thứ hai, mỗi con người sinh ra là
kết quả của những yếutố ngẫu nhiên, những yếutố không do bản
thân mình định trước (từ nguồn gốc tổ tông, sự kếthợp của bố
mẹ, đến cả thời điểm thụ thai và sinh ra và vô số nhữngyếu
tố khác...), nhưng khi đã có mặt trên đời như một con người có
ýthức, thì ai cũng coi sự sống của mình như một tất yếu,
đềukhẳng định ý nghĩa cuộc sống của mình mà chỉ mình mới
có. Đó làcái được tâm lý học gọi là sự tự khẳng định, tự
thể hiện và tựthực hiện của mỗi cá nhân con người. Và thiên
hướng ấy luôn luôn tănglên mà không giảm đi.
Thứ
ba, mâu thuẫn giữa thiên hướng cực tiểu vốn có và thiên hướng
cực đại muốn có ở mỗi con người. Sinh ra là một “hạtbụi”
trong vũ trụ, con người bao giờ cũng hướng tới sự chiếm
lĩnh(ít ra về mặt nhận thức) toàn bộ thế giới chung quanh.
Những câu hỏiđược đặt ra và được trả lời vô cùng tận là
những câu hỏi về nguyênủy và cứu cánh của con người, của vũ
trụ (con người và vũ trụ từđâu ra và đi tới đâu?).
Thứ
tư, sinh ra như một “sinh vật mong manh” giữa muôn vànmối đe dọa
từ tự nhiên và từ chính bản thân con người, mỗi ngườiđều
hướng tới những sức mạnh toàn năng nhằm đạt tới sự an toàn
tốiđa và sự chiếm lĩnh mọi cái cần thiết cũng đến mức tối
đa.
Còn có thể nêu ra những mâuthuẫn bản
thể khác có ở con người, nhưng như vậy cũng tạm đủ để bàntới
những nền tảng của đời sống tâm linh. Một mặt, với tư cách
mộtthực thể hiện hữu, con người không bao giờ có thể giải
quyết đượcnhững mâu thuẫn ấy. Nhưng, mặt khác, nó phải giải
quyết những mâuthuẫn ấy từ trong ý thức sâu xa của mình, và
chính đời sống tâm linhlà cách giải quyết duy nhất có thể
có.Trong đời sống tâm linh, conngười sống với những hòai bão,
những khát vọng hướng thượng, hướngthiện, vươn tới cái tuyệt
đối, cái vô hạn, cái toàn năng, tóm lại,cái siêu việt. Và vì
tất cả những cái đó đều không có trong thếgiới hiện hữu, nên
chúng biến thành những cái thiêng liêng đối vớicon người. Cái
thiêng liêng, vì thế, vừa là đích hướng tới không nguôicủa con
người, vừa là cái không bao giờ đạt tới được. Và dù khôngbao
giờ đạt tới được, nhưng bao giờ nó cũng vẫy gọi con người.
Nótrở thành cái tiềm thức, cái vô thức ở con người.
Cái
thiêng liêng, và nói rộngra, cái tâm linh là cái không thể nắm
bắt được, nhưng không phải vìthế mà nó không tồn tại. Muốn hay
không muốn, con người rốt cuộcphải thừa nhận sự tồn tại của
nó. Có thể ở một giai đoạn nào đócủa đời sống con người nói
riêng và đời sống xã hội nói chung, đờisống tâm linh bị gạt
bỏ, bị đẩy lùi, và điều đó đã xảy ra với mộtsố người, một
số xã hội lấy chủ nghĩa duy vật vô thần làm hệ tưtưởng chính
thống. Nhưng vì đời sống tâm linh là có tínhbản thể của
con người, nên sớm hay muộn nó cũng tự phục hồi, haynói đúng
hơn, được chính con người phục hồi để bảo vệ bản thể toànvẹn
của mình”
(trích dẫn từ “ Đời sống tâm linh và ý thức tôn giáo” – Nguyễn Kiến Giang)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét