……
So sánh tâm linh con người với một tảng băng, mà tới tám
chín phần mười tảng băng này chìm dưới nước biển, Freud cho rằng phần chính tâm
lý con người cũng được ẩn giấu trong cõi vô thức. Bên dưới lớp vỏ ngoài, vì
những lý do nào đó, những cảm giác và những mục đích mà một cá nhân đã không
những giấu kín người khác mà còn tự giấu ngay chính bản thân mình nữa. Trong
tâm lý học của Freud, cõi vô thức là tối thượng và mọi hoạt động ý thức chỉ có
một vị trí phụ thuộc. Nếu hiểu được cái thầm kín bí mật sâu xa của cõi vô thức
ắt chúng ta hiểu được bản chất nội tâm của con người. Freud tuyên bố là chúng
ta thường suy nghĩ một cách vô thức và chỉ thỉnh thoảng suy tư của chúng ta mới
có tính chất ý thức. Tâm linh vô thức chính là nguồn gốc gây bệnh tâm thần, vì
bệnh nhân thường cố gắng gạt ra ngoài cõi ý thức mọi ký ức khó chịu, mọi ước
vọng bị "dồn nén" vô hiệu, nhưng kết quả là anh ta tích tụ ngày càng
nhiều ký ức, những ước vọng, để dồn thành bệnh.
Freud phân loại mọi hoạt động tinh thần của mỗi nhân
con người được thể hiện thành ba cấp độ được ông gọi là Tự Ngã (còn gọi là “Cái
ấy” :Id. Soi); Bản Ngã ( Còn gọi là “Cái tôi” : ego moi) và Siêu Ngã ( còn gọi
là “Siêu tôi”: superego Surmoi). Quan trọng số một là cái Id, Freud bảo: Phạm
vi của Id là phần nhân cách tối tăm và không thể đi đến được của chúng ta. Bản
thân ta chỉ biết chút ít về cái Id qua nghiên cứu các giấc mộng và qua sự biểu
hiện các triệu chứng bên ngoài của bệnh tâm thần, Id là nơi trú ngụ các bản
năng nguyên thuỷ và các xúc cảm đi ngược lên tới cái quá khứ xa xưa khi mà con
người còn là một con thú, Id có tính chất thú vậy và bản chất của nó là thuộc
về dục tính (sexual in nature), nó vốn vô thức. Freud viết tiếp: Cái Id bao gồm
tất cả những gì do di truyền, có ngay từ lúc sinh ra được kết tụ lại trong sự
cấu thành. Id mù quáng và độc ác. Mục đích độc nhất của nó là thoả mãn các ham
muốn bản năng và các khoái cảm, không cần biết đến các hậu quả. Nói theo Thomas
Mann thì: "Nó không biết gì đến giá trị, thiện hay ác, và cả đạo đức
nữa".
Đứa bé sơ sinh là Id được nhân cách hóa. Dần dần cái Id phát
triển lên thành cái Ego (bản ngã Moi). Khi đứa bé lớn lên. Thay vì được hoàn
toàn dẫn dắt bằng nguyên lý khoái lạc, cái Ego bị chi phối bởi nguyên lý “thích
ứng với thực tại”. Ego biết được thế giới xung quanh, nhận ra rằng phải kìm hãm
những khuynh hướng phạm pháp của cái Id để ngăn ngừa mọi xung đột với luật lệ
của xã hội. Như Freud viết, cái Ego là “viên trọng tài giữa những đòi hỏi bạt
mạng của cái Id và sự kiểm soát của thế giới bên ngoài”. Vì vậy Ego thực sự
hành động như một nhân viên kiểm duyệt, cắt xén, sửa đổi những thúc giục của
cái Id làm cho những thúc giục này phù hợp với tình hình thực tế, biết rằng
việc tránh khỏi bị xã hội trừng phạt và cả để tự bảo toàn hay là ngay cả đến sự
bảo tồn, đều phải tùy thuộc vào những “dồn nén”. Tuy nhiên cuộc đấu tranh giữa
cái Ego và Id có thể gây ra những bệnh tâm thần, ảnh hưởng nghiêm trọng tới
nhân cách cá nhân.
Sau hết, còn một thứ yếu tố thứ ba trong quá trình sinh hoạt
tinh thần gọi là Superego (Siêu ngã). Siêu ngã này có thể được định nghĩa một
cách đại khái là “lương tâm”. Học trò chính của Freud ở Hoa Kỳ là A.A Brill đã
viết: “Cái Superego là sự phát triển tinh thần cao hơn cả mà con người có thể
đạt tới được và bao gồm lẫn lộn mọi sự cấm đoán, mọi quy tắc cư xử do cha mẹ
tạo ra nơi đứa trẻ. Tri giác lương tâm hoàn toàn tùy thuộc vào sự phát triển
của cái Superego.
Cũng như cái Id, cái Superego cũng nằm trong vô thức và cả
hai cùng luôn ở thế tương tranh, trong khi cái Ego luôn hoạt động ở giữa như
một trọng tài. Lý tưởng đạo đức và quy tắc cư xử đều nằm trong Superego. Khi ba
cái Id, Ego và Superego tương đối hòa hợp thì cá nhân lúc ấy ở trạng thái điều
hòa và hạnh phúc. Nếu cái Ego để cho cái Id vi phạm các luật lệ, cái Superego
sẽ gây ra lo lắng, cảm giác có tội và mọi biểu lộ của lương tâm.
Nguyễn Xuân
Hiến
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét