Nan-in, một thiền sư thời Minh Trị Thiên Hoàng (1868-1912), tiếp
một giáo sư đại học
đến để hỏi về Thiền. Nan-in rót trà. Thiền sư rót đầy tách của
giáo sư, và cứ tiếp tục rót.
Vị giáo sư nhìn trà tràn ra ngoài cho đến lúc ông không nhịn
được nữa, “Tràn ra ngoài
rồi, không thêm được nữa!”
“Như là tách trà này,” Nan-in nói, “ông đầy ý kiến và phỏng đoán.
Làm sao tôi có thể chỉ
Thiền cho ông nếu ông không đổ sạch tách của ông trước?”
(101 truyện Thiền do
thiền sư Nhật Mujū (無住 , Vô Trú) viết vào thế kỷ
mười ba)
Bình
Đạo Phật đề cao tinh thần phá chấp và hỉ xả: không bám chặt những tư
tưởng của riêng mình và luôn luôn hoan hỉ đón nhận những tư tưởng đúng
đắn, tốt đẹp của người khác.
Hình ảnh chiếc chén không, diễn tả tinh thần hỉ xả, sẵn sàng chấp nhận chân lý bất cứ đến từ đâu.
Hình ảnh chiếc chén không, diễn tả tinh thần hỉ xả, sẵn sàng chấp nhận chân lý bất cứ đến từ đâu.
Chuyện thiền trên đây nhằm đả kích chủ nghĩa giáo điều hẹp hòi và tinh thần cố chấp thường gặp ở những người trí thức vậy.
Câu chuyện này không nhất thiết chỉ đúng cho học Thiền. Muốn
tìm hiểu bất kỳ điều gì ờ
đời–một tôn giáo, một người, một nhóm người, một nền văn
hóa, một dân tộc, một lịch
sử, một vụ kiện, v.v… chúng ta phải đổ sạch tách thành kiến,
giả định, phỏng đoán và kết
luận trong đầu–một cái tách trống rỗng, một tờ giấy trắng
tinh–thì chúng ta mới có thể
học hỏi được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét