Trong vấn đề phát triển sức mạnh nội tâm, chỉ có bạn là biết nội tâm bạn. Chẳng ai khác biết. Dù là thầy có thể biết học trò đã phát triển đến đâu, cái biết đó vẫn không chính xác bằng học trò tự biết mình, với điều kiện là học trò “biết”.
Ta cần nhấn mạnh từ “biết”, vì nhiều người ngớ ngẩn đến nỗi chẳng hề biết mình – tưởng là mình biết mình, trong khi chẳng biết một chút nào, cứ nghĩ mình là thiên thần trong khi mình là khỉ nhảy choi choi.
Cho nên các bạn cần thông minh để tạo ra những cách để mình có thể biết chính mình và có thể đo lường chính mình.
Có một cách rất dễ để tự đo lường chính mình. Chúng ta đã nói “tĩnh lặng trong tất cả mọi hoàn cảnh, đối với tất cả mọi người, về tất cả mọi chuyện.” Tức là, tĩnh lặng vô điều kiện. Luôn tĩnh lặng như… Phật Thích Ca.
Có nghĩa là khi bạn mất tĩnh lặng – stress, nóng giận, lo sợ, bực tức – đó là dấu hiệu rất rõ là nội lực của bạn còn yếu.
Vậy, thay vì cứ suy nghĩ kiểu đang bị chìm đắm như là: hắn nói vậy tồi quá, chị ấy coi thường tôi quá, bực mình quá… tức là suy luận kiểu chìm đắm vào cái tôi, thì bạn chỉ cần nói lên sự thật trong lòng: Tôi đang bị xung động quá đỗi, vậy tôi phải tĩnh lặng lại và dẹp cái tôi sang một bên.
Giản dị có vậy.
Khi bạn mất tĩnh lặng, chỉ có một nghĩa là bạn nội lực còn kém.
Tĩnh lặng là tĩnh lặng vô điều kiện. Và bạn cần tĩnh lặng vô điều kiện để có thể khiêm tốn vô điều kiện, thành thật vô điều kiện, và yêu người vô điều kiện.
Đừng mù lòa với chính trái tim của mình.
Hãy tự biết trái tim của chính mình.
Chúc các bạn luôn tỉnh giác – tỉnh thức và biết rõ.
Mến,
Hoành